• Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size

Trang chủ

NHỚ EM TÔI

Nhớ em tôi Mai Chi

Bài viết cách đây 2 năm

Ngày xưa còn bé, em như cô gái Nhật Bản, đôi mắt tròn đen, mái tóc dày quăn, nụ cười tươi. Đến lớp, thầy hỏi;
-Em tên chi?
-Dạ, em tên Chi.
-Thầy hỏi em tên Chi.
-Dạ , em tên Chi.
-Em đừng lập lại lời thầy nữa. Em tên chi?
-Dạ, dạ, em tên Mai Chi

Lớn lên em là một cô gái Dalat xinh xắn, mái tóc Demie garcon khiến bao người ngẩn ngơ. Em làm thủ quỹ của Trại trồng cây giống thuốc Nam. Cuối tháng
-Tui mới vô, chị cho tui hỏi, ai phát lương.
-Mai Chi.
-Trời, mai mới chi thì giờ lấy tiền đâu tiêu. Chị cho tui hỏi, tui muốn xin tạm ứng trước , tui hỏi ai.
-Mai Chi.
-Tui đâu có hỏi chị mai hay mốt có tiền đâu, Tui muốn biết ai phát lương.
-Tui nói hai lần rồi nghe. Ông đi tìm bà Mai Chi

(Mọi người nhớ cầu nguyện cho em tui mau khỏi bệnh nghe)

Tháng 8 năm 2014

Phạm Mai Hương

 

 

CÁO PHÓ

Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin : Chồng, Cha, Ông, Cố chúng tôi

NGUYỄN GIA HƯỚC

Pháp danh: Tâm Lễ

Sinh ngày: 23- 10- 1938

Tạ thế lúc: 1.00h ngày 29 tháng 8 năm 2016 (nhằm ngày 27 tháng 7 năm Bính thân) 

 

TIN BUỒN

Được tin cụ ông Phạm Gia Huyền (tức Đương), pháp danh Quảng Diệu, Tộc trưởng tộc Phạm làng Vĩnh Xương, đã từ trần vào hồi 13 giờ 45 phút ngày 13 tháng 07 năm 2016 (nhằm ngày 10/06/Bính Thân), hưởng thượng thọ 88 tuổi.

Lễ Di Quan vào lúc 05h ngày 17/07/2016 nhằm ngày 14/06/Bính Thân.

Linh cửu được an táng tại nghĩa trang quê nhà (làng Vĩnh Xương).

Ban điều hành Làng Văn hóa Vĩnh Xương xin gửi lời chia buồn sâu sắc đến gia quyến, cầu mong hương linh sớm vãn sanh về miền cực lạc.

TM BĐH Làng Văn hóa Vĩnh Xương

Trưởng ban

Nguyễn Công Sô 

 

BCH HỘI ĐỒNG HƯƠNG HỌP GIỮA NĂM 2016

Vào lúc 10.30 thứ bảy ngày 11/6/2016 tại 219 Nơ Trang Long, Bình Thạnh, đã diễn ra cuộc họp của BCH và Đại biểu HĐH làng Vĩnh Xương tại T/P Hồ Chí Minh và các tỉnh lân cận, để bàn về mấy việc cần thiết và giải quyết vài việc cần thiết của Hội.

Đến dự cuộc họp gồm có Ban chấp hành cùng các vị Đại biểu, đến từ TP Hồ Chí Minh và đại diện của các tỉnh lân cận như Long Khánh, Bình Phước. tổng cộng có 16 Đại biểu.

Hội nghị đã thảo luận và nhất trí thông báo trang web: langvinhxuong.com là trang web duy nhất của làng và tất cả bà con đông hương khắp nơi, bà con có chia xẻ hay đóng góp ý kiến hảy gởi đến trang  web: langvinhxuong.com đều được người có trách nhiệm tiếp thu và phản hồi thấu đáo. Mọi trang web khác mang danh nghĩa quê hương Vĩnh Xương để làm mất đoàn kết của cộng đồng bà con làng Vĩnh Xương đều không có giá trị.

Sau khi bàn bạc kỷ về tổ chức và uy tín của Hội, các Đại biểu yêu cầu điều chỉnh sữa đổi bản điều lệ  và biểu quyết miễn nhiệm chức danh Chủ tịch danh dự của Hội, với tỷ lệ 15/1, sau khi biên bản cuộc họp đã được ký thì HĐH làng Vĩnh Xương tại T/P Hồ Chí Minh và các tỉnh lân cận không còn chức danh Chủ tịch danh dự.  

Về việc quỹ của CLB-DN hội nghị cũng nhất trí theo như cuộc họp trước, là chuyển qua cho quỷ Hội, ô Nguyễn Thúy đại diện CLB-DN bàn giao qua ô Trần Hòa đại diện Hội tiếp nhận và quản lý để sử dụng vào mục đích có ích cho Hội, về tiền quỷ CLB-DN có được do các Mạnh Thường Quân ủng hộ, tất nhiên quí vị nào không chấp nhận thì Hội cũng xin hoàn lại theo yêu cầu của từng cá nhân, nhưng tin vui là đại đa số nhất trí chuyển qua quỷ Hội để sử dụng những việc có ích cho Hội, riêng ô Nguyễn Hàng không nhất trí và đòi lại số tiền 10.000.000 đồng đã ủng hộ, và ô Trần Hòa đại diện quản lý quỷ đã chuyển trả. (số tiền 10.000.000VNĐ của Ô. Nguyễn Đăng Hàng đã chuyển cho thủ quỹ Hùng giữ)

Điều đặc biệt trong cuộc họp kỳ nầy có các vị đại biểu các tỉnh lận cận dù công việc bộn bề nhưng cũng dành thời gian về dự, các Đại biểu không đến được cũng xin tham dự online để làm tròn bổn phận Đại biểu của những người con Vĩnh Xương xa xứ.

Ban chấp hành

 

 

Để thực hiện nghiêm túc theo nội dung nghị quyết của buổi họp, sau đó 02 ngày đã diễn ra cuộc bàn giao quỹ CLB-DN.

Bên giao: Ô Nguyễn Thúy đại diện quản lý quỹ CLB-DN

Bên nhận: Ô Trần Hòa  đại diện quản lý quỹ Hội,

Hai bên lập biên bản và xác nhận bàn giao với số tiền là: 103.720.000 đồng, (một trăm lẽ ba triệu bảy trăm hai mươi ngàn đồng)

Sau khi bàn giao thì mọi vấn đề liên quan đến CLB-DN không còn nữa.

 

 

DANH SÁCH ĐÓNG GÓP XÂY DỰNG ĐÌNH LÀNG

DANH SÁCH BÀ CON HÀ NỘI ĐÓNG GÓP XÂY DỰNG ĐÌNH LÀNG

Số tiền tính bằng: VNĐ

1. Nguyễn Công Mỵ: 2.000.000

2. Nguyễn Quốc Khương: 2.000.000

3. Trần Gia Sang: 1.000.000

4. Nguyễn Đình Trí: 1.000.000

5. Nguyễn Quang Hùng: 2.000.000

6. Nguyễn Ngọc Lan: 1.000.000

7. Nguyễn Minh Hương: 1.000.000

8. Nguyễn Minh Phương: 1.000.000

9. Nguyễn Công Thành: 1.000.000

10. Nguyễn Quang Lãnh: 500.000

11. Nguyễn Công Hoàng: 500.000

12. Nguyễn Lê Thành: 500.000

13. Nguyễn Thị Chương: 200.000

14. Nguyễn Lê Hòa: 500.000

15. Ngô Thanh Long: 1.000.000

16. Nguyễn Thị Thúy: 300.000

17. Hoàng Quốc Anh: 500.000

18. Nguyễn Sỹ (Vân): 600.000

19. Nguyễn Quang Sơn: 1.000.000

20. Nguyễn Lê Sum: 1.000.000

21. Nguyễn Công Bình: 500.000

22. Nguyễn Đình Huynh: 1.000.000

23. Nguyễn Đăng Châu: 500.000

24. Võ Văn Sung: 500.000

25. Nguyễn Đăng Tùng :500.000

26. Nguyễn Lê Văn: 600.000

27. Trần Bình: 500.000

28. Nguyễn Công Khánh: 1.000.000

 29. Hoàng Thị Ngọc Giàu (Nhân): 1.000.000

30. Trần Thị Sung (Vượng): 50

31. Nguyễn Thị Lan (Việt): 500.000

32. Nguyễn Trung Văn: 1.000.000

33. Nguyễn Trung Viễn: 1.000.000

34. Nguyễn Văn Trình: 600.000

35. Nguyễn Văn Quốc An: 2.000.000

Đến ngày 7/6 2015 Số tiền HĐH Hà Nội ủng hộ xây đình làng là 30.300.000, nay đã chuyển cho bác Nguyễn Công Sô.

HĐH làng Vĩnh Xương tại Hà Nội 

 

GỬI HUẾ

BÀI THƠ GỞI HUẾ

Và tôi là cánh chim di,
Tôi về Huế đón. Tôi đi Huế buồn.
Sáng qua ngập nắng trời xuân,
Chiều nay gió bấc mưa phùn lạnh giăng.

Làm sao tôi khỏi bâng khuâng
Làm sao tôi nỡ dững dưng với người.
Tuổi hoa phiêu lãng nửa đời,
Trên miền phố núi xa xôi ngút ngàn.

Như người con gái sang ngang
Vườn sau đứng lặng, một phương quê mình.
Tôi đi lá mới vừa xanh,
Tôi về lá vội đành hanh nhuốm vàng.

Huế ơi! Chưa phải muộn màng,
Bao nhiêu kỷ niệm chứa chan ân tình.
Ngàn năm máu dội về tim,
Trăm năm tôi nguyện về tìm Huế thương.

Tâm tư khép mộng tha phương,
Xin cùng với Huế vấn vương trọn đời.
Tiếng thơ người gởi cho tôi,
Tiếng thơ tôi gởi cho người thiết tha.

Bồi hồi mai mốt chia xa,
Thôi chào Huế nhé lòng ta vẫn gần.
Ngày vui hò hẹn về thăm,
Dấu chân viễn mộng, phù vân chỉ là…

RONG CHƠI (1)

"Mình mãi rong chơi như bướm ngây
Hốt nhiên gặp bạn giữa chiều say
Mưa rây phố núi thành hư ảo
Lá rụng cây ngàn bỗng ngược xoay
Giọt rượu lăn tròn nồng khúc ruột
Bài thơ trăn trở ấm vòng tay
Vẫn còn thu nhớ và xuân mộng
Mà dáng thông xanh đứng guộc gầy."

Việt Trang Phạm Gia Triếp (viết tại Đà Lạt)

 

LÀNG TÔI

Nhân đọc Hồi kí về cha của tác giả Phạm Gia Cẩn, BBT website: langinhxuong.com lại nhận được những bài thơ viết về quê hương của cố nhà thơ Việt Trang Phạm Gia Triếp.

Bài thơ đầu tiên nói về vùng quê Vĩnh Xương nơi ông dứt áo ra đi thời chiến tranh bom đạn. Nội dung của nó đề cập tới nhiều vấn đề: từ địa hình địa vật của làng quê, đến đời sống của người dân thời khốn khó. Từ quan cảnh mùa màng, với hình ảnh anh trai làng cần cù chất phát, đến hình tượng người con gái giỏi nội trợ, dáng ngây thơ. Từ cái nóng bức của mùa hè đến cái giá lạnh của mùa đông. Và cuối cùng tác giả hồi tưởng: “Chỉ có đình làng là ngói lợp, còn hơn năm chục chiếc nhà tranh”. Tác giả không còn nữa, nhưng con cháu của ông luôn trăn trở về nguồn cội. Âu cũng chính là lý do nhằm mục đích kết nối bà con tha hương, luôn hướng về quê cha đất tổ. (BBT)

 
 
 LÀNG TÔI

(Bức tranh quê của một thời đại xa xưa)

Làng tôi dải cát trắng thanh thanh
Nghèo nhỏ và xa lánh thị thành
Chỉ có đình làng là ngói lợp
Còn hơn năm chục chiếc nhà tranh

Dân làng tôi đếm được vài trăm
Dưới bóng tre xanh sống lặng thầm
Mộc mạc quê mùa chung tổ ấm
Thương nhau không kém bà con thân

Trai làng chất phác toàn nông phu
Mưa nắng say vui giữa ruộng bờ
Cày cấy quanh năm không ngại chí
Da ngăm đâu hổ thẹn sơn hà

Gái hiền nội trợ dáng ngây thơ
Môi điểm răng huyền tựa hạt mơ
Lưng thắt dải điều dây yếm đỏ
Má hồng nghiêng nón thẹn trai tơ

Trẻ con những tuổi quá vô tư
Khó phải chăn trâu sướng học trò
Sớm tối ê a vần Việt ngữ
Ông thầy lại một bác đồ nho

Thanh nhàn hơn những cụ già nua
Thi phú ngâm nga suốt bốn mùa
Thỉnh thoảng thăm đình khi tế họp
Rượu trà say kể chuyện ngày xưa

Cảnh làng vui nhất ba ngày xuân
Gặp dịp ăn chơi được mấy lần
Trai gái lên duyên trong áo đẹp
Tưng bừng ngoài ngõ đến đầu sân

Mùa hè nắng cháy cát phau phau
Đến lũy tre xanh cũng nhạt màu
Gió thổi mo nang rơi sột soạt
Làm tan giấc ngủ mấy con trâu

Giữa mùa lúa chín ngát mùi hương
Theo gió lan xa thoảng dặm đường
Đây đó câu ca hò mái đẩy
Của trai gái gặt lúa gieo vàng

Trời thanh êm dịu bước sang thu
Là lúc dân lo việc tế từ
Nhưng vụ tháng mười đâu bỏ nhãng
Khi sương ấp ủ má ngây thơ

Mùa đông mưa gió nước mênh mông
Giá lạnh buồn tênh ngập khắp đồng
Gió rét từng cơn mang rét đến
Nhà tranh nép lạnh mái run run

Làng tôi dải cát trắng thanh thanh
Nghèo nhỏ và xa lánh thị thành
Chỉ có đình làng là ngói lợp
Còn hơn năm chục chiếc nhà tranh
………………………………………………
Việt Trang

 

HOÀI NIỆM

HOÀI NIỆM VỀ CHA

( Tưởng nhớ ba tôi, nhà thơ Việt Trang Phạm Gia Triếp)

Kỷ niệm của tôi với ba chắc nhiều nhất so với 12 anh chị em khác trong nhà. Nếu có một người có thể qua mặt được tôi vụ này, chắc là chị Trang. Chẳng gì chị được ba cưng nhất nhà. Ba quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho chị, đứa con gái đầu như em bé, lúc nào cũng nghĩ con mình còn nhỏ bé, cần sự bảo bọc của cha mẹ. Nghe kể hồi xửa, hồi xưa mạ đau bụng sinh chị, ba mượn xe xích lô gần nhà để chở vợ đi sinh trong giờ giới nghiêm. Lại nữa, khi ba đích thân đưa chị đi nhận nhiệm sở dạy học ở Quảng Đức, một tỉnh lỵ đèo heo hút gió. Thấy chị gần khóc vì một mình phải ở nơi xa lắc xa lơ, ba nói với chị: Nếu con không thích dạy ở đây, thì ba đưa con…về! Có được một ông bố như vậy, quả là dzách lầu! ( Chắc gen di truyền quá đậm, nên bây giờ con cái của tôi cũng hay càm ràm bố vì cái tội lúc nào cũng “tỏ vẻ” chăm con chu đáo!). Nhờ trời, chị không nghe lời ba, ở lại với sự nghiệp gõ đầu trẻ, để rồi 3 năm sau chị được lãnh phần thưởng ưu hạng, xài cả đời: lấy chồng xứ xa.

Về chuyện của tôi, chắc vì hồi nhỏ có da có thịt hơn anh chị em khác, ra đời khoảng 4,5 – 5 kg gì đó, rồi được bà vú, mà cả nhà gọi là Thím Hai chăm quá kỹ nên tướng tá coi cũng đỡ. Nhất là mỗi lần đứng chung với Sâm - thằng em kế bệnh tim từ nhỏ- thì càng bảnh nữa.

 Từ nhỏ, được cưng chiều, đi đâu tôi cũng được ba cho đi theo. Lúc tôi chừng 4 - 5 tuổi, chưa phải đi nhà trẻ, đi học như con nít bây giờ. Tôi nhớ buổi tối, sau khi ăn cơm xong, khi các anh chị lớn bị gom vô phòng học chung với nhau, thì ngoài phòng khách, còn 2 người rảnh nhất nhà: ba, ngồi ghế salon đọc báo; Và tôi, vì chưa đến tuổi phải vật lộn với mấy con chữ con số, chẳng biết làm gì ngoài việc quanh quẩn bên ba. Khi phòng học bên trong im ắng, sau khi lớp trên chỉ vẻ bài cho lớp dưới, và lớp dưới dò bài cho lớp … dưới hơn. Tôi mè nheo với ba:

- Ba, ba chở con đi chơi đi.

Ba ngưng đọc báo, nhướng mắt nhìn tôi qua cặp kính:

- Đi đâu nữa giờ này!

- Thì đi coi xi – nê đi ba. Ngọc Hiệp, Ngọc Lan... gì cũng được.

- Ừ, thì đi. Vô thay đồ đi.

Thế là thằng tôi hí hửng vô nhà hối Thím Hai thay đồ, hăm hở leo lên chiếc xe hơi hình dạng ngồ ngộ, màu xám bạc, hiệu Willys để ba chở đi.

Càng khoái chí vì không những được coi phim đã đành, mà trước khi đến rạp, bao giờ ba cũng ghé đường Minh Mạng, gần nhà thầy Hưởng, mua cho tôi 1 gói bắp bung thơm lừng mùi bơ. Tôi còn nhớ, gói bắp làm bằng giấy pelure trắng đục, bơ nóng dính lốm đốm vào tờ giấy, nhìn thôi nước miếng đã tuôn đầy miệng rồi. Ba hay dắt tôi vào rạp Hòa Bình, ngay trung tâm Dalat. Bởi vì ba làm việc ở Ty Thông tin, mấy ông chủ rạp thân thiết với ba như ...người nhà. Ông chủ rạp xi - nê, người gốc Hoa, vui vẻ niềm nở:

- Dạ, chào ông Trưởng Ty, Ông dắt con đi coi phim à...

Vào rạp, sau khi người soát vé – À quên, người hướng dẫn ( vì có vé đâu mà soát!) đưa hai cha con vào chỗ ngồi hạng nhất xong. Ba thì thào bên tai tôi, dặn dò:

 - Coi phim đi. Khi nào con thấy đèn sáng, mọi người đứng dậy hết thì đánh thức ba dậy, rồi ba chở con về! 
Thế rồi, ông bắt đầu tựa đầu vào ghế và...tìm giấc ngủ. Mặc kệ tôi với đám cao bồi, lục lâm thảo khấu trên màn bạc bắn súng, đánh nhau ầm ầm trong quán rượu. Mặc kệ lũ trẻ con – có cả tôi nữa, nhảy lưng tưng trên ghế, miệng la hét chí chóe đầy phấn khích: Ảnh tới ! Ảnh tới!... Mỗi khi cao trào có tình huống căng thẳng, và nhân vật chính, chàng cao bồi đầu đội mũ rộng vành, bên hông dắt 2 khẩu súng, phi trên lưng ngựa hiên ngang xuất hiện.
Hết phim. Đèn trong rạp bật sáng. Mọi người lục tục ra về, tôi lay ba dậy, hai ba con mắt nhắm mắt mở lên xe về nhà.
Chương trình duyệt phim của tôi ngày nào cũng vậy. Đều đặn và kéo dài cho tới khi tôi bắt đầu bước chân vào lớp Năm C trường Trần Bình Trọng ( lớp 1 bây giờ) mới giảm dần. Sau này, lớn thêm chút nữa, hàng tuần muốn coi phim, ba không đưa đi nữa mà chỉ ghi vào 1 tờ giấy: Xin cho 4 cháu vào xem. Thế là anh em tôi và bạn bè gần nhà, gom đủ 4, 5 đứa dắt díu nhau đi, đến rạp chìa tờ giấy có chữ ký của ba, tha hồ coi phim.

...

Còn chuyện học hành, trộm vía ông, thì so với thời nay, ba khá là thoải mái với con cái vì ông đã có Hương, con gái thứ tư trong nhà đảm nhiệm. Chị này có máu sư phạm chắc hồi còn trong bụng mạ, chịu khó dạy dỗ, hò hét và phết roi vô mông lũ em lóc nhóc ham chơi hơn học, nghịch phá không ngơi nghỉ. Hàng tháng, ba duyệt ký thông tín bạ của cả đám con mà ít la mắng khi có đứa bị tụt thứ hạng. Nghiêm trọng lắm thì nghe tiếng ba lẩm bẩm: Đồ con khỉ, học hành như vậy hả? rồi thôi. Mà đúng ra, ba chỉ ký vào mấy cái thông tín bạ lên hạng, vì đứa nào bị tụt hạng tháng nào thì trình cho... mạ ký. Tháng sau lên hạng lại chuyển về cho ba duyệt. (đối với mạ thì chuyện học hành có gì đâu mà phức tạp, căng thẳng: đi học không bị thầy cô mắng vốn, không ham chơi cúp cua, đừng bị ở lại lớp, còn vị thứ ăn thua gì!). Chả bù với đám cháu nội, ngoại của bà sau này được ba má chúng để mắt tới chuyện học hành như canh tà. Cứ đòi sổ điểm của con phải 9, 10; nhìn thấy điểm 6,7 là đã gầm gừ với con rồi!

Thỉnh thoảng sau khi ăn trưa, ba kiểm tra bài vở của anh Hoàng: 

- Hoàng! Mang vở ra đây ba coi!

- Dạ, dạ! Con mang ra liền.

Thế rồi 5 phút, 10 phút, 15 phút liền trôi qua. Trong khi chờ Hoàng lục tung cả bàn học cũng chưa tìm ra vở, thì ngoài salon đã nghe tiếng ba ngáy pho pho. Thế là Hoàng thoát nạn.

............

Khi tôi học lớp 12, đang xài 1 cây viết máy Hero 331 của Trung Cộng, niềm mơ ước của khối thằng bạn tay chân lem nhem vì xài viết “nguyên tử” bơm. Đứa nào bảnh lắm cũng chỉ có viết máy Kim Tinh, Trường Sơn ngoài Bắc mang vô mà thôi ( Ý quên, xin lỗi các bạn gái có xài Pilot 57, loại viết máy lừng danh được các nữ sinh ưa thích hồi đó). Cũng vì cây viết này, mà tôi xém đập lộn với 1 thằng trong xóm vì tội “cầm nhầm” nó khi tới nhà tôi chơi. Vậy mà, một hôm tôi đang ngồi học bài, ba đưa cho tôi cây viết máy Parker 51 màu xanh ngọc mà ông vẫn thường dùng hàng ngày: con lấy cây viết này mà làm bài, học bài. Cây Parker 51 này lâu nay là bảo vật bất ly thân của ba thường dùng khi viết lách, làm thơ... Ở nhà, không ai dám rờ vô cây thượng phong bảo kiếm này dù đôi khi để hờ hững giữa tập vở, trên vài dòng thơ ông đang làm dở dang. Vậy mà không hiểu vì sao ba lại cho tôi. Niềm vui sướng choáng ngợp của tôi lúc đó cũng phải nhường chỗ cho lòng tự hào đang dâng trào như một chú lính mới toe được giao trọng trách từ một ông tướng tổng tư lệnh. Sau này tôi có đọc ở đâu đó một câu đại ý như vầy: Có ba thứ của người đàn ông không thể cho người khác mượn được. Một là vợ, hai là xe hơi, ba là cây bút máy mình đang xài ( Ai hay dùng viết máy mới biết khi viết, ngòi bút sẽ nghiêng và mòn theo một kiểu cầm bút của chủ nhân. Cho người khác mượn bút, khi viết lại sẽ có cảm giác không còn trơn tru như ban đầu nữa).


...

Anh chị em tôi, mỗi khi có dịp ngồi với nhau, thường hay kể chuyện hồi xưa thế này, hổi xửa thế kia. Chuyện cũ được kể đi, kể lại vẫn làm cả nhà lăn ra cười. Nhưng có một chuyện, của riêng tôi với ba – mà tôi chưa từng kể cho cả nhà, hay với bất kỳ ai. Bởi vì nội dung của nó chẳng giống bất kỳ một câu chuyện nào của một ông bố nói chuyện với một thằng con trai đang tuổi đẹp nhất của thời thanh niên. Chuyện là như vầy: Khoảng năm 83-84 gì đó của thế kỷ trước ( nói như vậy cho có vẻ xưa xưa vậy mà!), tôi đi làm ở Sài Gòn. Một lần về thăm nhà, sau khi đi uống café với bạn về, tôi gặp ba ngay trước sân nhà. Hai ba con đứng nói chuyện bên bụi trúc đen cạnh bậc tam cấp. Ba hỏi chuyện tôi ở Sài Gòn. Từ chuyện ăn, chuyện ở, chuyện làm...Rồi bất ngờ, một cách tự nhiên, ba hỏi tôi:

 - Con có bồ chưa? Có quen bạn gái nào chưa?

 Tôi ấp úng trả lời:

 - Dạ, cũng...cũng chưa có đâu, ba! 

Lúc đó tôi cũng đã có quen một vài cô, nhưng chỉ là bạn, hay hơn... bạn một tý thôi. Chưa có dính vô chuyện yêu đương với cô nào cả.

- Vậy hả? Chưa quen ai hả? Nhưng mà có quen ai, con cũng đừng hại đời người ta nghe chưa!
Tôi ngỡ ngàng nhìn thẳng vào mắt ba sau khi nghe ba nói để tìm một ẩn ý sau câu dặn dò quá đặc biệt này. Nhưng đáp trả tôi là một khuôn mặt hoàn toàn nghiêm trang, thẳng thắn của ba. Không có một tý gì gọi là đùa cợt, giỡn chơi sau câu “Gia huấn ca” động trời này. 

- Dạ

Tôi thưa mà không kịp nghĩ ngợi, như một phản xạ lúc còn nhỏ khi nghe người lớn dạy dỗ, mặc nhiên điều đó phải là chân lý, không cần phải băn khoăn đúng sai, hay dở.

Trong cuộc sống luôn biến động, đầy bất trắc này thì ai cũng có thể đã thấy hoặc mường tượng được một tình huống thường xãy ra khi một bà mẹ ngồi tâm sự với cô con gái rượu đang tuổi cập kê:

 - Nè con, thời buổi này Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều. Quen với ai, con phải để ý giữ mình. Không thì hư đời với người ta, rồi khổ thân một mình, nghe chưa! 

Tôi đoan chắc rằng người có giàu trí tưởng tượng đến đâu, cũng không hình dung được một ông bố nói chuyện với con trai mình mà lại lo xa tránh chuyện hư đời cho con gái người ta. Vậy mà tôi đã được ba dạy dỗ nghiêm túc, thẳng thắn như vậy. Không ẩn ý xa xôi như cụ Nguyễn Trãi viết cho bá tánh về những kẻ trăng hoa: 

Nọ những kẻ nước nguyền non hẹn

Thấy mùi hoa bướm nghểnh, ong chào 

Miệng đời dê diếu biết bao, 

Đông ra quốc pháp, nhục vào gia thanh ( Gia huấn ca)

Một câu nói dạy con, cũng đã một phần minh chứng rõ ràng cuộc đời ba: một công chức tận tụy, liêm khiết; một ông bố thương yêu, chìu chuộng các con; một người chồng hiền lành, chung thủy. 

Những người đẹp làm ba mất ăn, mất ngủ để xưng tụng, ca ngợi – có chăng - là những nàng Thơ diễm lệ, mộng ảo theo ông cả đời, ngoài mạ. Một lần tôi về nhà, vừa trông thấy tôi vào phòng khách, ba vội vàng cầm 1 cuốn sổ to, giọng hơi nghẹn vì giận, phân trần với tôi:

- Con coi, mạ làm như vậy có được không?

Giữa một bài thơ ông làm và viết rất trang trọng ca ngợi về một bóng hồng mơ hồ không tên tuổi ( đại loại như kiểu Nguyên Sa mơ màng: Trên đời này sẽ chẳng có giai nhân, Bởi anh gọi tên em là nhan sắc!) có hai vạch chéo cả trang giấy bằng viết bic gằn mạnh đến nỗi rách cả giấy, hằn lên những giòng thơ được ba viết nắn nót, trau chuốt là ba chữ ngắn ngủi được mạ viết khá to, nét viết run run vì giận dữ: Đồ phản bội!

Tôi vào “làm việc” với mạ một hồi, mắc cười thấy bà lúng túng phân bua cho cơn ghen khi đọc những dòng thơ lai láng tình cảm của ông dành cho người tình không chân dung - đúng nghĩa! Để rồi sau đó, thay mặt mạ, tỏ lòng hối hận nhận lỗi, tôi chép lại trang này cẩn thận trên tờ giấy khác, rồi dán chồng lên, ba mới nguôi ngoai hết giận.

Ba làm rất nhiều thơ trong cuộc đời nổi trôi theo thời thế. Thơ ba mang tính tự sự, nhẹ nhàng như chính con người ông, Trong hàng ngàn bài thơ đủ thể loại của ba, tôi thích nhất một bài tứ tuyệt thể hiện đúng bản chất con người của ông. Tôi đã chép bài thơ này vào mỗi đầu trang cuốn sổ tay làm việc của mình. Để hàng ngày, khi bắt đầu làm việc, lật sổ ra đọc để nhớ ba và nghe ba căn dặn:

"Chợ đời lăn lộn thân đơn lẻ

Chẳng ngại mưa đông lẫn nắng hè

Chừng đã bao phen danh trước lợi

Giữ gìn nếp áo dẫu tua te!"

Anh chị em tôi, có lúc đã bị bầm dập, tua te trong chợ đời. Nhưng phúc thay, dẫu thong thả hay còn vất vả trong cuộc sống, ai cũng cố giữ gìn nếp áo mà ba mạ đã mặc cho từ khi mở mắt chào đời.

Sau này, qua trãi nghiệm của thời gian, tôi từ từ nghiệm ra tính cách của người xưa – Những người mà có lúc ta đã nhăn mặt, khó chịu khi bị rầy la vì những chuyện như: Nghe nhạc gì mà ồn ào vậy, khi ta đang say sưa thưởng thức Boney M; hoặc: Con trai gì mà để tóc tai bờm xờm như con gái vậy – Thời mà lũ thanh niên, đứa nào mà không để mái tóc Stone theo phong trào Hippy. Chính những cái khắc khe có lúc cực đoan của những người xưa đó mà xã hội luôn có những chuẩn mực mà bây giờ hầu hết mọi người đều thầm so sánh: hồi xưa đâu có vậy...!, phải như hồi xưa thì...! 


Cái thời hồi xưa tôi nhớ khi đi học, gặp thầy cô, học sinh đua nhau khoanh tay: Con thưa Thầy, Con thưa Cô...liên tục như sợ thầy cô chưa nghe, như sợ bạn mình chào trước! 

Cái thời hồi xưa khi chơi đùa với bạn, rồi cãi lộn, đỏ mặt tía tai gườm gườm nhau như 2 con gà chọi, mà miệng đứa nào cũng la làng:

- Mày ngon thì đánh trước đi! Mày ngon thì đánh trước đi! 

Còn bên ngoài cả đám bạn vây xung quanh hò hét khích bác: 

- Đứa nào đánh trước làm anh! Đứa nào đánh trước làm cha! 

May mắn, vì không có đứa nào dám ngon để cả gan làm anh, làm cha thiên hạ nên rốt cục chỉ đánh nhau bằng miệng là nhiều hơn dùng tay chân. 

Cái thời hồi xưa mà trong lớp bị ghép đôi với đứa con gái nào đó là tức đến khóc, chảy nước mắt thật sự. Rồi tự nhiên nổi sùng với đứa con gái đó một cách vô cớ, làm như vì nó mà mình bị phạm một tội lỗi ghê gớm, động trời.
Để rồi bây giờ bàng hoàng khi đọc trên báo, trên mạng biết chuyện đâm chém nhau giữa học sinh là chuyện bình thường; biết nữ sinh cấp II ghét bạn thì đánh bạn dã man, xong rồi lột áo làm nhục và thản nhiên quay phim tung lên mạng; và biết nhiều thứ không thể tưởng tượng nổi...đang khiến những bậc phụ huynh lo lắng cho con em mình khi môi trường sống đã bị ô nhiễm, vẩn đục.

Chỉ vì những chuẩn mực của xã hội đã hoàn toàn đổi ngôi, giá trị vật chất được quá coi trọng, đời sống tinh thần bị bỏ bê.

Chỉ vì chẳng còn nhiều người xưa như ba dạy dỗ, khuyên răn theo kiểu cổ nên bây giờ chúng nó hại đời nhau nhiều quá! Mà thật ra chẳng biết đứa nào hại đời đứa nào!

 

Phạm Gia Cẩn 

 
Trang 1 của 61

                     

Tìm kiếm

Kỷ niệm 15 năm -1

Kỷ niệm 15 năm -2

Bình luận mới nhất


xóa hình xăm | triệt lông vĩnh viễn | tạo môi trái tim | nâng ngực nội soi | nâng ngực bằng mỡ tự thân | nâng ngực chảy xệ | kéo núm vú tụt >| phẫu thuật thẩm mỹ | bấm mí hàn quốc | cắt mí mắt | thu mỏng môi | nâng mũi hàn quốc | nâng mũi sline | nâng mũi bọc sụn | thu gọn cánh mũi | thu nhỏ đầu mũi | tạo má lúm | trị hôi nách | trị tàn nhang | phun xăm môi | phun thêu lông mày